ẵm annaphẳng bơ;Dedicated server in usaDomain renewal godaddy couponquyểnmaria bởimảnh mộttiênUk best web hostingVps canada

http://tongdomucvusuckhoe.net/wp-content/uploads/2012/10/dangchua.jpg

9* “BÔNG HUỆ CỦA MÁ!  TRONG BA NĂM NỮA, CON SẼ Ở ĐÂY”

         Tôi thấy Joakim và Anna cùng với Zacari và Êlisabet. Họ ra

khỏi một căn nhà ở Jêrusalem, chắc chắn là nhà bạn hữu hay bà

con. Họ hướng về Đền Thờ để làm nghi thức thanh tẩy.

     Anna ẵm con bà trong tay. Cô bé được quấn tã rất cẩn thận, nhất

là được bọc trong một cái mền len nhẹ, chắc là rất mềm và ấm. Với

biết bao cẩn thận và biết bao tình yêu, bà ẵm và canh chừng tạo vật

bé nhỏ của bà. Thỉnh thoảng bà lật mép tấm vải mịn và ấm lên để

coi xem Maria có thở dễ dàng không, rồi bà phủ trở lại để tránh khí

lạnh của một ngày mùa đông đẹp trời nhưng rất lạnh.

     Êlisabét cầm các gói trong tay. Joakim cầm sợi giây để dắt hai

con chiên lớn và rất trắng. Zacari không mang gì cả. Ông rất đẹp

trong y phục vải gai trắng với chiếc áo khoác nặng bằng len, cũng

mầu trắng. Một Zacari rất trẻ hơn là ông mà tôi nhìn thấy trong thị

kiến về sinh nhật của ông Tẩy Giả, và còn đầy sinh lực. Êlisabét

cũng là một đàn bà đứng tuổi, nhưng còn tươi mát. Mỗi lần Anna

nhìn cô bé, bà cũng cúi xuống như xuất thần trên khuôn mặt nhỏ

đang ngủ. Bà cũng rất đẹp trong cái áo mầu xanh lơ ngả mầu tím

đậm, và khăn voan phủ trên đầu, rủ xuống vai và rủ trên áo khoác

mầu đậm hơn áo trong.

      Nhưng nhất là Joakim và Anna, rất trịnh trọng trong bộ y phục

ngày lễ. Trái với thói quen, ông không mặc áo mầu nâu đậm, nhưng

một áo dài mầu đỏ đậm – như mầu ngày nay chúng ta gọi là mầu đỏ

thánh Giuse – và các tua của áo khoác thì mới tinh và đẹp. Ông

cũng mang trên đầu một tấm khăn hình chữ nhật, có quấn quanh

một cái đai tròn bằng da. Tất cả y phục của ông đều mới và mỏng.

     Anna thì ôi! Hôm nay không mặc mầu đậm. Bà mặc một áo

mầu vàng rất lợt, hầu như ngà cũ, được thắt lại ở lưng, ở cổ và cổ

tay. Đầu bà phủ khăn voan rất mỏng, dệt hoa kiểu như hàng gấm,

cũng được giữ ở trán bởi một băng qúi và mỏng. Ở cổ có đeo giây

chuyền của thợ bạc và ở cổ tay có các vòng xuyến. Bà giống như

Bà Hoàng, xứng với những thứ bà mang trên áo, nhất là áo khoác

vàng lợt, viền theo kiểu Hy Lạp, thêu rất đẹp và hợp mầu sắc.

     – Tôi trông chị giống như trong ngày đám cưới của chị. Lúc đó

tôi còn là một con bé, nhưng tôi còn nhớ chị rất đẹp và sung sướng.

     – Nhưng bây giờ tôi còn hơn vậy nữa… Tôi đã muốn mang những

đồ trang sức đó cho nghi lễ này. Tôi đã giữ nó cho ngày lễ này… Và

 tôi không hy vọng được mang nữa cho một ngày như vầy.

     – Chúa đã yêu chị nhiều lắm – Êlisabét nói với tiếng thở dài.

     – Chính vì vậy mà tôi dâng cho Người cái mà tôi yêu nhất: bông

hoa này… Bông hoa của tôi.

     – Chị sẽ làm cách nào để dứt nó ra khỏi lòng chị khi đến giờ?

     – Tôi sẽ nhớ lại là tôi không có nó mà Thiên Chúa đã ban nó cho

tôi. Tôi sẽ luôn luôn sung sướng hơn vào giờ đó, khi tôi biết nó ở

trong Đền Thờ. Tôi sẽ bảo mình: “Nó cầu nguyện ở gần nhà tạm,

nó cũng cầu nguyện Thiên Chúa Israel cho má nó”, và tôi sẽ cảm

thấy bình an. Tôi sẽ cảm thấy một bình an lớn lao hơn khi tôi tự nói:

“Nó hoàn toàn thuộc về Người. Khi hai người già này, những kẻ đã

nhận được nó từ trời, không còn nữa, thì Người, Thiên Chúa, sẽ vẫn

là Cha nó”. Hãy tin tôi, tôi chắc chắn điều đó. Đứa trẻ này không

thuộc về chúng tôi. Tôi không còn ở trong tình trạng làm được gì…

mà Người đã đặt nó vào lòng tôi, ơn huệ của Thiên Chúa, để lau

nước mắt cho tôi, để củng cố niềm hy vọng và lời cầu nguyện của

chúng tôi. Vậy nó thuộc về Người. Đối với chúng tôi, chúng tôi là

những người được sung sướng để canh giữ nó… Nguyện cho Người

được chúc tụng.

      Họ tới các bức tường của Đền Thờ.

     – Trong khi qúi vị tới cửa Nicanore, tôi đi báo cho thầy cả, rồi tôi

cũng sẽ đến với qúi vị – Zacari nói, và ông biến đi sau cái cửa vòm

cung dẫn tới một sân rộng có các hành lang bao quanh.

Nhóm người tiếp tục đi qua nhiều sân kế tiếp nhau, bởi vì – tôi

không biết tôi đã bao giờ nói tới chưa – nội khu đền thờ không cùng

một mặt bằng, nhưng nó lên cao bởi nhiều chặng liên tiếp càng lúc

càng cao. Người ta vào mỗi chặng bằng các bậc thềm, và ở mỗi

chặng có một sân nhỏ, các hành lang và các lối vào được trang

điểm lộng lẫy bằng đá cẩm thạch, hoặc đồng hay vàng.

      Trước khi tới nơi hẹn, họ dừng lại để lấy ở giỏ ra các thứ họ

mang theo: Các bánh tráng, tôi thấy hình như vậy, nó rộng và bằng

phẳng, có trét bơ; bột trắng, hai con bồ câu ở trong lồng bằng cây

lác, và hai đồng tiền bằng bạc rất lớn: chắc chắn là đồng tiền,

nhưng nó nặng chừng nào! May mắn là thời đó không có túi, nếu

không thì nó làm thủng đáy túi.

     Đây là cái cửa Nicanore rất đẹp: Tất cả các công việc chạm trổ

bằng đồng khối dát bạc. Zacari đã ở bên cạnh một thầy cả, oai

phong trong y phục vải gai của ông. Anna nhận sự vảy nước, có lẽ

nước xá giải. Rồi người ta ra lệnh cho bà tiến lên trước bàn thờ Hy

Tế.

     Đứa trẻ không còn ở trong tay mẹ. Êlisabét đã ẵm nó và bà còn

đứng ở bên ngoài cửa vào. Đến lần ông, Joakim tiến vào đàng sau

vợ ông. Ông đi giật lùi để kéo một con chiên tội nghiệp, nó kêu bê

bê. Còn tôi… Tôi làm giống như cảnh thanh tẩy của Maria: Tôi

nhắm mắt lại để khỏi thấy cảnh giết chóc này.

     Bây giờ Anna đã được thanh tẩy.

     Zacari nói nhỏ mấy câu gì với bạn đồng nghiệp của ông, ông

này nghe với nụ cười, rồi ông lại với nhóm người đã tái tụ để chúc

 mừng cha mẹ đứa trẻ vì niềm vui của họ, và mừng đức tin của họ

vào lời hứa. Rồi ông tiếp nhận con chiên thứ hai, với bột và bánh

tráng.

     – Vậy là đứa trẻ này được dâng hiến cho Chúa? Phúc lành sẽ đi

kèm nó cũng như với ông bà. Đây, Anna đang tới. Bà là một trong

các cô giáo: Anna Phanuel thuộc chi tộc Azer. Lại đây bà ơi! Đứa

trẻ này người ta dâng hiến vào Đền Thờ. Bà sẽ là cô giáo của nó,

và dưới sự trông coi của bà, nó sẽ tăng trưởng trong sự thánh thiện,

như một Bánh Thánh để ca tụng.

     Anna Phanuel, tóc đã trắng xóa, vuốt ve đứa trẻ, nó thức dậy và

mở đôi mắt thơ ngây, ngạc nhiên nhìn mầu trắng toát này, những

vàng bạc này, sáng loáng dưới mặt trời.

     Chắc hẳn nghi lễ đã chấm dứt. Tôi không thấy nghi thức đặc biệt

để dâng hiến bé Maria. Có lẽ chỉ cần nói với thầy cả, nhất là nói

với Thiên Chúa ở gần nơi Thánh là đủ rồi.

     – Tôi muốn dâng của lễ cho Đền Thờ và vào chỗ mà tôi đã nhìn

thấy ánh sáng hồi năm ngoái – Anna nói.

     Họ vào đó, có Anna Phanuel đi hộ vệ. Họ không vào Đền Thờ

chính thức. Ta hiểu điều đó, vì đây là các phụ nữ và đứa nhỏ là con

gái. Vậy họ không vào chỗ mà Maria sẽ đến để dâng hiến Con Mẹ.

Nhưng ở rất gần cái cửa mở rộng, họ nhìn vào chỗ tối mờ mờ ở bên

trong, nơi vọng ra các tiếng hát êm đềm của các cô gái trẻ, nơi các

ánh sáng qúi tỏa ra một vùng sáng vàng trên hai dẫy đầu trùm khăn

trắng: hai hàng bông huệ thực sự.

     – Bông huệ của má! Trong ba năm nữa, con sẽ ở đây – Anna hứa

với Maria, cô như bị thôi miên, nhìn vào phía trong và mỉm cười với

tiếng ca chậm rãi các thánh vịnh.

     – Làm như nó hiểu! – Anna Phanuel nói. “Một cô bé đẹp, nó sẽ

rất thân thiết đối với tôi, giống như nó thuộc về tôi, người mẹ. Tôi

hứa điều đó với bà, nếu tuổi tác còn cho tôi thi hành”.

     – Bà ơi, bà sẽ ở đó – Zacari nói. “Bà sẽ nhận nó vào số các cô gái

trẻ được dâng hiến. Tôi cũng sẽ ở đó. Tôi muốn ở đây vào ngày đó

để bảo nó cầu nguyện cho chúng tôi ngay từ khi nó nhập Đền…” Và

ông nhìn vợ ông. Bà hiểu và thở dài.

     Nghi lễ chấm dứt. Anna Phanuel rút lui, trong khi những người

khác ra khỏi Đền Thờ, nói chuyện với nhau.

     Tôi nghe Joakim nói: “Không phải chỉ có hai con chiên tốt nhất

của tôi mà thôi. Tôi có thể dâng tất cả để ca tụng Chúa vì niềm vui

này”.

     Tôi không thấy gì khác nữa.

10* “ĐÂY, CON TRẺ VẸN TOÀN VỚI QỦA TIM BỒ CÂU”

       Chúa Giêsu nói:

       Salômôn đã nói trong sách Khôn Ngoan: “Nếu ai bé nhỏ, hãy

đến với ta”. Và thực sự, từ pháo đài của Người, từ các bức tường

của kinh thành Người, Đấng Khôn Ngoan đời đời đã nói với con trẻ

đời đời: “Hãy đến với Ta”. Người nóng lòng muốn chiếm hữu cô.

Sau này, người con của Con Trẻ hoàn toàn trong sạch sẽ nói: “Hãy

để các trẻ nhỏ đến với Thầy, vì nước Trời thuộc về chúng, và ai

 không trở nên giống như chúng thì sẽ không có chỗ trong nước

Thầy”.

      Các tiếng nói gặp nhau, và khi tiếng nói từ trời kêu với bé Maria:

“Hãy đến với Ta”, thì tiếng của Con Người nói lên khi nghĩ đến Mẹ

Người: “Hãy đến với Thầy, nếu các con biết làm trẻ nhỏ”.

Gương mẫu này, Cha ban cho các con nơi Mẹ Cha.

     Đây là con trẻ vẹn toàn với qủa tim bồ câu, đơn sơ và trong

sạch, đấng mà năm tháng và sự tiếp xúc với đời không thể đụng tới

bằng sự tàn bạo và trụy lạc của nó, hay bằng các con đường quanh

co dối trá của nó. Maria đã từ chối sự tiếp xúc này. Hãy đến với

Cha trong khi nhìn ngắm Mẹ.

     Con là kẻ đã nhìn thấy Mẹ, hãy nói cho Cha: cái nhìn trẻ thơ của

Người có khác với cái nhìn mà con đã thấy nơi Người ở dưới chân

Thánh Giá, hay trong sự hân hoan của lễ Hiện Xuống, hay vào giờ

mà mu mắt Người đã che lấy đôi mắt linh dương của Người trong

giấc ngủ sau cùng không? Không. Đây là cái nhìn không rõ ràng và

ngạc nhiên của trẻ nhỏ, rồi sẽ là cái nhìn ngạc nhiên và kính trọng

của sự Truyền Tin, rồi cái nhìn hạnh phúc của bà mẹ ở Bétlem, rồi

cái nhìn thờ lạy của người môn đệ đầu tiên và cao cả của Cha, rồi

cái nhìn tan nát của cực hình Golgôta, rồi cái nhìn rạng rỡ của sự

Sống Lại và Hiện Xuống, rồi cái nhìn che phủ trong giấc ngủ xuất

thần của linh thị sau cùng. Nhưng dù nó mở ra để nhìn lần đầu cũng

như khi nó kiệt quệ khép lại trước ánh sáng sau cùng, sau khi đã

thấy bao là niềm vui và ghê sợ, con mắt vẫn thanh quang, trong

sạch; một mảnh trời yên tĩnh, sáng ngời, luôn luôn giống nhau dưới

vầng trán của Maria. Giận dữ, dối trá, kiêu căng, ô uế, thù ghét, tò

mò… không bao giờ làm dơ bẩn nó bằng những làn mây ám khói

của chúng.

     Đó là con mắt nhìn về Thiên Chúa với tình yêu ở giữa nước mắt

hay tiếng cười. Con mắt mà vì tình yêu Thiên Chúa để vuốt ve, tha

thứ và chịu đựng tất cả. Và tình yêu đối với Thiên Chúa làm cho nó

không thể bị tổn thương trước các tấn công của Sự Ác, cái đã bao

lần dùng con mắt để thâm nhập vào tâm hồn. Con mắt trong sạch,

bình an, ân phúc mà các kẻ trong sạch, các thánh và các kẻ say mê

Thiên Chúa có được.

     Cha đã nói: “Con mắt là ánh sáng của cơ thể. Nếu mắt trong

sạch, tất cả cơ thể đều ở trong ánh sáng. Nếu mắt mờ ám, toàn thân

sẽ ở trong tối tăm”. Các thánh có con mắt này, nó là ánh sáng của

tâm hồn và hạnh phúc cho thân xác, vì cũng như Maria, suốt đời họ

chỉ nhìn Thiên Chúa, và còn hơn nữa: Họ chỉ tưởng nhớ tới Thiên

Chúa.

     Hỡi tiếng nói nhỏ, Cha sẽ giải thích cho con ý nghĩa của lời sau

cùng mà Cha đã nói với con.

Download TIN MỪNG NHƯ ĐÃ ĐƯỢC VÉN MỞ CHO TÔI 

Viết bởi Maria Valtorta

Dịch gỉa: Nữ tu Phạm Thị Hùng CMR

Quyển 1-Chuẩn Bị.pdf

http://www.mediafire.com/view/?4bcyq77ze4ai2yo 

Quyển 2_Năm I Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?ea5acw4wttbdudd

Quyển 3-Năm II Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?o6gi6p73sk5lrhd

Quyển 4-Năm II Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?s9akma9mmdzdb26

Quyển 5-Năm III Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?yrq9nq416v5s4dx

Quyển 6-Năm III Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?8vl7kzjkskplk1b

Quyển 7-Năm III Đời Sống Công Khai.pdf

http://www.mediafire.com/view/?apbbvph8ndui8m3

Quyển 8-Chuẩn Bị Cuộc Tử Nạn.pdf

http://www.mediafire.com/view/?kbp3i58kizp5ad1

Quyển 9-Cuộc Tử Nạn.pdf

http://www.mediafire.com/view/?txb433uklyoke1x

Quyển 10-Vinh Quang.pdf

http://www.mediafire.com/view/?oln727ghllo7536

One Comment

  1. KIM DUNG TRAN says:

    Xin cam on da dang bai “tin mung nhu da duoc ven mo cho toi”. Xin cho biet sau khi doc xong quyen 1 bai 9-10 thi doc tiep bai nao.
    Toi khong xem duoc bai khi thu download de coi vi khong hien ra chu Viet binh thuong. xin cho biet bang cach nao toi co the xem duoc bai nay.

    Xin chan thanh cam on.
    KIM

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*