Tâm Linh

Audio tin mừng: Quyển 1 – Chuẩn bị

Audio tin mừng: Quyển 1 – Chuẩn bị

  • Lời giới thiệu 1.
  • Lời giới thiệu 2.
  • Lời Giới Thiệu 3
  • Lời tựa – Tiểu sử Maria Valtorta – Chú thích của dịch giả
  • CH1. Người ta có thể gọi Maria là con thứ của Cha.
  • CH2. Joakim và Anna khấn với Chúa.
  • CH3. Anna cầu nguyện ở Đền Thờ và Thiên Chúa nhận lời bà.
  • CH4. Joakim đã kết hôn với sự khôn ngoan của Thiên Chúa, được giữ kín trong con tim của người đàn bà công chính”
  • CH5. Anna, với một thánh vịnh, loan báo chức làm mẹ
  • CH6. Đấng Vô Tì Vết không bao giờ ngừng tưởng nhớ tới Thiên Chúa
  • CH7. Việc sinh hạ Đức Trinh Nữ Maria
  • CH8. Linh hồn Người đã xuất hiện đẹp đẽ nguyên vẹn như khi Thiên Chúa nghĩ tới
  • CH9. Bông huệ của má! Trong ba năm nữa, con sẽ ở đây
  • CH10. Đây, con trẻ vẹn toàn với qủa tim bồ câu
  • CH11. Niềm vui của má! Làm sao con biết những điều thánh này? Ai đã nói cho con?
  • CH12. Người con đã chẳng đặt sự khôn ngoan của chính Người trên môi mẹ mình sao?
  • CH13. Maria được dâng vào Đền Thờ
  • CH14. “Người Trinh Nữ Đời Đời chỉ có một tư tưởng: hướng lòng Người lên cùng Thiên Chúa”
  • CH15. Cái chết của Joakim và Anna
  • CH16. “Chắc con sẽ là mẹ Đấng Kitô”
  • CH17. “Mẹ thấy lại tất cả những gì thần trí mẹ đã thấy nơi Thiên Chúa”
  • CH18. “Thiên Chúa sẽ ban cho con người chồng. Ông sẽ là thánh, vì con đã phó mình cho Thiên Chúa. Con sẽ nói với ông lời khấn của con”
  • CH19. Giuse được chỉ định làm chồng của người Trinh Nữ
  • CH20. Hôn lễ của người Trinh Nữ với Giuse
  • CH21. “Giuse được đặt như ấn tín trên ấn tín, như một Tổng Thần trước cửa Thiên Đàng”
  • CH22. Đôi tân hôn về tới Nazarét
  • CH23. Truyền tin
  • CH24. Sự bất tuân của Evà thứ nhất
  • CH25. Evà mới thực thi sự vâng lời trong mọi dịp
  • CH26. Một lời giải thích nữa về tội nguyên tổ
  • CH27. Báo cho Giuse về việc Êlisabét có thai
  • CH28. “Hãy để Ta lo việc biện minh cho con với chồng của con”
  • CH29. Maria và Giuse đi Jêrusalem
  • CH30. Từ Jêrusalem tới nhà Zacari
  • CH31. “Đừng bao giờ lột bỏ sự bảo vệ của lời cầu nguyện”
  • CH32. Tới nhà Zacari
  • CH33. Maria tiết lộ Thánh Danh cho Êlisabét
  • CH34. Maria nói về Con Mẹ
  • CH35. “Ơn của Thiên Chúa phải luôn luôn làm cho chúng ta nên tốt hơn”
  • CH36. Việc sinh hạ ông Tẩy Giả
  • CH37. “Sự trông cậy tươi nở như một bông hoa cho kẻ tựa đầu vào lòng từ mẫu của mẹ”
  • CH38. Lễ cắt bì cho ông Tẩy Gỉa
  • CH39. Hãy sửa soạn tâm hồn các con để đón nhận ánh sáng
  • CH40. Lễ dâng Gioan Tẩy Giả vào Đền Thờ
  • CH41. “Nếu Giuse ít thánh thì Thiên Chúa đã không ban ánh sáng của Người cho ông”
  • CH42. Maria Nazarét giải thích với Giuse
  • CH43. “Hãy để Thiên Chúa lo việc công bố cho các con là đầy tớ của Người”
  • CH44. Chiếu chỉ kiểm kê dân số
  • CH45. “Yêu là làm thỏa lòng người yêu vượt ra ngoài tình cảm và lợi lộc”
  • CH46. Cuộc hành trình về Bétlem
  • CH47. Chúa Giêsu giáng sinh
  • CH48. “Mẹ là Maria, mẹ đã cứu chuộc người đàn bà bằng việc làm mẹ bởi Thiên Chúa của mẹ”
  • CH49. Các mục đồng thờ lạy
  • CH50. “Nơi các mục đồng có tất cả những đức tính cần thiết để làm kẻ thờ lạy Ngôi Lời”
  • CH51. Cuộc viếng thăm của Zacari
  • CH52. “Thánh Giuse cũng bảo vệ các linh hồn được thánh hiến”
  • CH53. Dâng Chúa Giêsu vào Đền Thờ
  • CH54. Những giáo huấn giãi tỏa ra từ cảnh trước
  • CH55. Bài hát ru của Đức Trinh Nữ
  • CH56. Ba nhà Đạo Sĩ thờ lạy
  • CH57. Suy niệm về Đức Tin của các nhà Đạo Sĩ
  • CH58. Trốn sang Ai Cập
  • CH59. Sự đau khổ đã là bạn trung thành của chúng ta. Nó có mọi vẻ mặt khác nhau và mọi thứ tên
  • CH60. Thánh gia tại Ai Cập
  • CH61. Trong căn nhà này, trật tự được kính trọng
  • CH62. Bài học đầu tiên về việc làm của Chúa Giêsu
  • CH63. “Cha đã không muốn băng qua các định luật về sự phát triển một cách ồn ào”
  • CH64. Maria là cô giáo của Giêsu, Giacôbê và Juđa
  • CH65. Chuẩn bị y phục cho lễ Vị Thành Niên của Chúa Giêsu
  • CH66. Khởi hành từ Nazarét cho lễ thành niên của Chúa Giêsu
  • CH67. Sát hạch về tuổi trưởng thành của Chúa Giêsu tại Đền Thờ
  • CH68. Giêsu thảo luận với các tiến sĩ ở Đền Thờ
  • CH69. Sự đau đớn của Maria khi lạc mất Giêsu
  • CH70. Thánh Giuse qua đời
  • CH71. Maria đã cảm thấy một đau đớn sắc nhọn do cái chết của Giuse
  • CH72. Kết luận về đời sống ẩn dật
by Tháng Mười Một 3, 2018 0 comments Suy niệm Lời Chúa, Tâm Linh
Những cái cần gạt nước

Những cái cần gạt nước

Bạn đã từng lái xe trong mưa, bạn có để ý đến cái cần gạt nước không? Trời mưa như trút nước, nước phủ mờ mặt kính, che khuất cả đường đi. May mắn thay! chúng ta có những cái cần gạt nước: kiên trì và đều đặn, chúng xóa nhòa nước mưa trên kính, giúp ta nhìn thấy đường để lái xe. Thật tiện dụng tuyệt vời!

Trên chuyến xe cuộc đời, có những nỗi buồn rơi rớt, những lo âu lất phất, những cơn giận vũ bão…; chúng như cơn mưa cản trở hành trình của chúng ta, làm chúng ta không thấy đường đi, mất phương hướng, hoặc chán nản dừng xe lại, tự làm mất thời gian và công sức của mình, bạn có thấy lãng phí không?Này bạn, thay vì ngồi than thân trách phận hoặc tiêu cực chờ đợi, sao bạn không thẳng tay gạt những nỗi buồn, những điều không vừa ý sang một bên để tiếp tục đi, cho dù chậm thì cũng vẫn là đang tiến tới. Một u sầu gạt bỏ là bạn sẽ được nhìn rõ hơn và xa hơn một chút, tiến xa hơn một chút trên đường đi của mình.

Dầu vậy, cũng có những niềm đau, những nỗi buồn như cơn mưa dai dẳng, khó có thể xóa nhòa trong chốc lát. Bạn phải đều đặn, đều đặn gạt bỏ chúng như… những cái cần gạt nước.Muốn vậy, bạn phải kiên trì, quyết tâm lập đi lập lại một động tác trong tư tưởng: đẩy sang phải, đẩy sang trái, cho những gì không vừa ý văng khỏi đời mình như những hạt mưa văng khỏi kính xe!Hãy chiến đấu cho tương lai phía trước! để rồi những lo âu rơi rớt, những cơn giận tung tóe, những phiền muộn đọng lại sẽ bị gạt bắn ra đằng sau từng phần, từng phần, và nhẹ dần đi cho tới khi mất hẳn.Quan trọng là bạn phải biết gạt bỏ chúng một cách đều đặn, kiên trì.Trời sẽ lại sáng sau cơn mưa….

Người tài xế cẩn thận, dù biết rõ công dụng của chiếc cần gạt nước, cũng không dám khinh thường trời mưa. Đường trơn, tầm nhìn giới hạn, xe không thể chạy nhanh được; bạn cũng vậy, bạn có thể gạt bỏ được những điều tiêu cực, phật lòng, buồn đau, nhưng vẫn chịu những hậu quả tổn hại của chúng.Hãy tiến lên, nhưng đừng phóng nhanh, chậm rãi chú ý xem xét để được an toàn cho lần sau! Và nếu tránh được thì nên tránh từ đầu, như người lái xe khi xem thời tiết, biết trời mưa thì có thể khởi hành sớm hơn hoặc muộn đi, có thể lái xe đi vòng hướng khác để tránh cơn bão dập vùi.Đừng tự chuốc lấy những điều không vừa ý khi mình có thể tránh được! Cuộc đời còn có bao việc phải làm; nếu không thật cần thiết thì cũng chẳng nên lái xe trong mưa.

Và nếu nhỡ ra phải đi trong mưa, bạn có để ý thêm không?Trên kính xe có tới 2 cái cần gạt nước.Chúng làm việc chung với nhau thật hợp «rơ», lui tới đều đặn, song song, hỗ trợ cho nhau, để đẩy nước mưa ra ngoài.Trong cuộc đời, có những nỗi buồn, những lo âu thật khó xóa với sức của một người. Hãy cùng chia sẻ với người thân, với bè bạn!Gánh nặng được san sẻ thì đôi vai sẽ bớt mỏi, đường đi sẽ bớt xa hơn, dễ đi hơn.Khi có sự đồng tâm hiệp lực thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn, niềm vui cũng sẽ lớn hơn, đủ để đánh bại những nỗi buồn lớn.

Và sau hết, bạn hãy là người lạc quan!Hãy nhìn những cái cần gạt nước không chịu nằm im, chúng chuyển động không ngừng, cố đẩy nước đến từ mọi phía!Nếu bạn chỉ ngồi một chỗ mà lo âu thì bạn thật là người đáng lo, nếu bạn chỉ biết cằn nhằn những phiền toái thì chúng vẫn còn đó, nếu bạn đắm mình trong u sầu thì u sầu sẽ nhận chìm bạn.Hãy suy nghĩ cho lạc quan và hành động tích cực!Đối với người lạc quan, sớm hay muộn thì vấn đề cũng sẽ có giải pháp, điều cần là phải vui sống, dù tạm thời chưa giải quyết chúng được.

Xưa kia, có một bà cụ hay ủ rũ khi nghĩ đến 2 người con ở xa :- trời mưa thì bà nghĩ đến người con bán dép rơm bị ế ẩm, vì không ai mua dép rơm để đi mưa;- trời nắng thì bà lại nghĩ tới người con bán dù, vì ai lại mua dù mùa nắng.Hàng xóm thấy vậy xúm vào khuyên bà hãy nghĩ ngược lại:- trời nắng thì nghĩ tới người con bán dép rơm được đắt hàng,- còn trời mưa thì nghĩ tới đứa con làm dù không đủ bán.Bà cụ nghe theo và từ đó sống thật vui vẻ. 
Bạn biết không, đời sống vui hay buồn nhiều khi không phải do những việc bên ngoài, mà lại tùy thuộc vào suy nghĩ và cách sống của chúng ta.Nhiều việc có cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nhưng nếu biết nhìn mặt tốt, có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, tội gì phải làm ngược lại?Những buồn khổ, lo âu, bất hạnh nhiều khi đến bất chợt như cơn mưa và ai cũng gặp phải. Dù sao trời cũng đã mưa và chúng ta cũng phải lái «chuyến xe cuộc đời»….

Hãy vui vẻ, lạc quan khi nghĩ đến… ” những cái cần gạt nước ” !

TDVMSK sưu tầm

by Tháng Tám 15, 2018 Comments are Disabled Bí quyết sống khoẻ mạnh, LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh
Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau

Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy nếu chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau

Inline image

  Cuộc đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy 
  nếu chúng ta biết đặt mình vào vị   trí của nhau.

Read More ›

by Tháng Sáu 9, 2018 Comments are Disabled LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh
Các CD suy niệm

Các CD suy niệm

1. CD 18 Phép Lạ Thánh Thể.


2. CD Hãy Lắng Nghe.


3. CD NÀY LÀ MẸ CON.


4. CD TÚI KHÔN.

by Tháng Tư 17, 2018 Comments are Disabled Tâm Linh

Biết nhận lỗi là bí quyết sống an hoà hạnh phúc

“Đó là lỗi của ta”

Một câu nói hàm chứa sự giáo dưỡng vô cùng thâm sâu

Con người thường không chịu nhận sai về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác. Thật ra không biết nhận lỗi chính là một sai lầm lớn, nó cũng khiến tình cảm giữa người với người càng thêm xa cách.

Trong thôn có hai gia đình nọ, ở phía Đông có nhà họ Vương, thường xuyên cãi nhau, đối với nhau như kẻ thù, cuộc sống hết sức thống khổ; ở phía Tây có nhà họ Lý, sống với nhau hòa hợp êm thấm, mỗi ngày đều vui vẻ tươi cười.

Có một ngày, chủ nhà họ Vương chịu không nổi cảnh gia đình chiến loạn, liền đi tới nhà họ Lý để thỉnh giáo.

Lão Vương hỏi:

“Vì sao nhà ông lại luôn giữ được không khí vui vẻ đầm ấm như vậy được?”

Lão Lý trả lời: “Bởi vì nhà chúng tôi thường làm điều không đúng”.

Câu trả lời lấp lửng này khiến lão Vương càng thêm khó hiểu. Đúng lúc đó, con dâu của lão Lý từ bên ngoài vội vàng trở về nhà, vừa đi tới đại sảnh thì vô ý ngã nhào xuống đất.

Bà mẹ chồng đang lau nhà lập tức chạy tới đỡ con dâu dậy rồi nói:

“Đều là lỗi tại ta, đã lau sàn quá trơn khiến con bị ngã”.

Chồng của cô gái đứng ở cửa lớn cũng tiến đến, ảo não nói: “Đều là lỗi tại ta, đã không nói cho em biết đại sảnh đang lau chùi, hại em bị ngã”.

Con dâu vừa đứng dậy thì áy náy tự trách, nói: “Không, không! Là lỗi của con, là do con đi đứng không cẩn thận nên mới như vậy!”.

Thái độ đối với sai lỗi như thế là thước đo một người chân chính.

Lão Vương nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức hiểu ra ngay, ông đã biết vì sao nhà lão Lý lại sống được với nhau hòa hợp như vậy. Nếu ngay từ đầu bà mẹ chồng trách cứ con dâu: “Đi đường mà không có mắt à, đúng là đáng đời”; hoặc những người khác không để ý đến cảm thụ của cô gái mà cười ha ha, thì liệu Lý gia còn có thể ấm áp nhu hòa được hay không?

Rất nhiều người thường ôm giữ cái tâm cho rằng “người khác mới là sai”, còn mình thì luôn đúng. Thực ra, như vậy rất khó để có thể sống chung với người khác được.

Nhận ra lầm lỗi của mình là điều rất khó. Có người ví von rằng mỗi người đều mang một gùi đầy tội sau lưng và một gùi công đức trước ngực. Vì thế, người ta chỉ thấy công đức mà không thấy được lầm lỗi của mình.

Ông Dale Carnegie, một học giả trứ danh người Mỹ viết nhiều cuốn sách nổi tiếng được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới quả quyết rằng: “Tôi đã bỏ ra gần 70 năm trong đời để khám phá ra chân lý là dù người ta có lỗi nặng đến đâu, thì trong 100 lần phạm lỗi thì có tới 99 lần người ta tự cho mình là vô tội”.

Vậy nên, biết nhận lỗi chính là mỹ đức trên đời.

  • Đều là lỗi của ta, là một loại kiểm điểm bản thân, khiến cho chính mình không ngừng đề cao;
  • Đều là lỗi của ta, là một loại ý chí, thời khắc đều suy nghĩ vì người khác;
  • Đều là lỗi của ta, là một loại mỹ đức, khiến cho tình cảm giữa người với người ngày thêm bền chặt;
  • Đều là lỗi của ta, là một loại tu dưỡng, người chân chính thực tu thời thời khắc khắc đều phải thực hành;
  • Đều là lỗi của ta, là một loại thanh lọc tự nhiên, có thể giúp dưỡng thân và tâm ngày thêm thuần khiết.

Tuệ Tâm ( Tinh Hoa )

Phải chi ai cũng biết nhận lỗi, thì thế giới này sẽ bớt thống khổ, thù hận, tranh giành, bạo lực và an hoà hạnh phúc biết bao!

TĐMVSK sưu tầm

by Tháng Hai 16, 2018 Comments are Disabled Bí quyết sống khoẻ mạnh, Chia sẻ kinh nghiệm, LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh

7 điều giúp sống hạnh phúc, bớt phiền não

7 điều giúp sống hạnh phúc, bớt phiền não

Bạn làm việc chăm chỉ mỗi ngày nhưng vì sao vẫn cảm thấy không hài lòng, vẫn gặp phải nhiều phiền phức? Liệu có phải bạn đang tự đặt mình vào những tình thế hiểm nghèo, tự kéo mình lại bởi chính những thói quen xấu của mình?

Dưới đây là một vài thói quen không tốt đang kéo bạn lùi lại. Muốn thay đổi cuộc đời mình, nhất định bạn phải rời xa chúng.

  1. Không cố gắng làm người hoàn hảo

Việc trở thành người hoàn hảo không có nghĩa là bạn phải làm việc quá vất vả. Đúng là bạn thực sự nên nỗ lực để thành công nhưng đừng bao giờ tự ném mình xuống biển.

Nếu dành quá nhiều thời gian để cố gắng làm hoàn hảo một công việc gì đó, bạn có thể không hoàn tất công việc theo đúng thời hạn đã định. Bạn cũng có thể bỏ lỡ những cơ hội tuyệt vời khác. Hãy hoàn thành công việc theo đúng thời gian dự kiến và bước tiếp.

Đừng để đầu óc bạn đeo đuổi quá về những việc cũ. Ngày hôm qua chính là một bóng ảnh, chợt đến rồi chợt đi. Còn tương lai thì chỉ là sự nối tiếp không ngừng của những ngày hiện tại. Làm thật tốt những việc của ngày hôm nay chính là bạn đang có trách nhiệm với quá khứ và tương lai của mình.

  1. Không câu nệ việc được người khác công nhận khả năng

Loài hoa dại mọc trong hốc núi, cả đời chẳng được người xem ngắm mà chẳng quên toả hương khoe sắc.

Sống mà chỉ vì để được người khác công nhận thì chưa gọi là sống. Việc thường xuyên tìm kiếm sự công nhận của người khác sẽ khiến bạn nghi ngờ chính bản thân mình, cản trở bạn trong việc tự nhận thức hết sự nỗ lực của bản thân.

Cây tùng, cây bách không cần được người đời khen ngợi, công nhận, mà quanh năm vẫn xanh lá um tùm chốn rừng rậm thâm u. Loài hoa dại mọc trong hốc núi, cả đời chẳng được người xem ngắm mà chẳng quên toả hương khoe sắc.

Sự công nhận chỉ là một chút danh tiếng. Con người sống vì danh thì cũng chết vì danh. Làm việc tốt không cầu báo đáp, lưu danh, thế mới gọi là người chân chính.

  1. Không tự ti khi cảm thấy bản thân mình còn non nớt và bị tổn thương

Việc luôn tỏ ra mạnh mẽ và cứng đầu có thể khiến người khác có chút nể nang bạn, nhưng thực ra lại khiến bạn không xây dựng được mối quan hệ chân tình.

Tất cả chúng ta đều là con người, bạn nên tự nhắc mình như vậy. Nếu chuyện xảy ra khiến bạn phải khóc, thì bạn cứ khóc. Nếu chuyện xảy ra lại khiến bạn buồn cười thì bạn cứ cười thôi.

Sẽ không ai đánh giá thấp bạn chỉ vì bạn khóc hay cười. Thực tế, mọi người xung quanh thậm chí còn đánh giá bạn tốt hơn vì bạn cũng giống họ, bạn cũng là con người.

  1. Không chấp nhất chuyện nhỏ

Hãy biết cách tha thứ để sống hạnh phúc hơn.

Bướng bỉnh không phải là một tính cách tốt. Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng phải trải qua các cuộc xung đột. Tính cách bạn được thể hiện rõ nét nhất thông qua cách thức bạn đối diện với các cuộc xung đột đó.

Nếu bạn chọn cách tha thứ, bạn sẽ có được những cảm xúc tốt nhất, tốt cho cả sự tự trọng của bản thân.

Hãy sẵn lòng kiểm soát các xung đột bằng sự tự nguyện, đừng đổ mồ hôi vì những điều nhỏ nhặt, đừng luôn cảm thấy cay đắng. Hãy để tâm trí bạn được tự do, vươn tới những điều tốt đẹp.

  1. Không khép kín 

Có lẽ bạn không biết rằng mình không những có thể học hỏi từ Tổng giám đốc của một công ty lớn nào đó mà còn có thể học hỏi từ nhân viên thanh toán tiền ở siêu thị.

Bạn nên hiểu rằng có lẽ mình cũng không tài giỏi hơn mấy so với những người bên cạnh. Hãy mở lòng trò chuyện với mọi người, bạn sẽ thấy con đường đi của họ. Có lẽ bạn cũng chưa ý thức hết được rằng mình sẽ học hỏi được nhiều hơn từ việc thấu hiểu những người xung quanh.

  1. Không chờ đợi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bản thân

Để mở màn cho con đường rèn luyện của mình, bạn cần mua một đôi giày tốt.

Có phải bạn thực sự nghĩ rằng thành công đến từ may mắn? Không phải như vậy, đằng sau thành công của những người có danh tiếng trong xã hội chính là sự nỗ lực.

Nó cũng đơn giản như việc nếu muốn có sức khoẻ tốt thì bạn cần bắt đầu thực hiện các bài tập rèn luyện thân  thể. Ví như để mở màn cho con đường rèn luyện của mình, bạn cần mua một đôi giày tốt. Hãy nhớ rằng người duy nhất có thể thay đổi cuộc sống của bạn và khiến mọi việc được hoàn tất chính là bạn mà thôi.

Chờ đợi việc tốt lành đến với mình chẳng khác nào há miệng chờ sung, ôm cây đợi thỏ cả. Nếu không nỗ lực một phen, cố gắng tiến tới, thứ bạn đạt được chỉ có thể là vọng tưởng huyền hoặc mà thôi.

  1. Không trì hoãn công việc 

Đừng trì hoãn công việc, đừng để bạn rơi vào tình huống nước đến chân mới nhảy. Điều đó sẽ khiến bạn trở nên căng thẳng và lo lắng hơn. Hãy rút kinh nghiệm của bài học trước và đừng lần lữa trì hoãn công việc, cho dù đó là việc lớn hay việc nhỏ.

Hãy dành một khoảng thời gian nhất định trong ngày để làm các việc lớn, khi đến thời hạn được yêu cầu, bạn sẽ không phải nhăn nhó căng thẳng để hoàn tất. Bạn sẽ cảm thấy tốt hơn khi dần từng bước hoàn thành công việc mỗi ngày, chứ không phải đợi đến phút cuối.

Theo Vision Times

Nhật Hạ biên dịch

TĐMVSK sưu tầm

by Tháng Hai 15, 2018 Comments are Disabled Bí quyết sống khoẻ mạnh, Chia sẻ kinh nghiệm, LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh

Hai tấm vé du lịch hạng nhất

HAI TẤM VÉ DU LỊCH HẠNG NHẤT

Câu chuyện của cặp vợ chồng già có lẽ cũng là vấn đề chung của nhiều người trên chúng ta.

Có một đôi vợ chồng già nọ sinh sống tằn tiện, tiết kiệm để nuôi 4 người con khôn lớn. Thời gian như thoi đưa, thoắt cái họ đã ở bên nhau 50 năm. Những người con thành đạt của họ bí mật bàn bạc để tặng cho bố mẹ một món quà thật ý nghĩa nhân dịp đám cưới vàng.

Vì biết hai cụ thích nắm tay nhau ngắm ánh hoàng hôn nên các con quyết định tặng cho bố mẹ một chuyến du lịch trên con tàu sang trọng nhất, để hai cụ thỏa sức đắm chìm trong cảnh đẹp hữu tình của đại dương.

Cầm vé hạng nhất bước lên con tàu sang trọng, với sức chứa lên đến hàng nghìn người, hai cụ già không khỏi xuýt xoa, ngạc nhiên. Trên tàu có đầy đủ tiện nghi, nào là bể bơi, phòng ăn sang trọng, rạp chiếu phim… chẳng thứ gì là không có, chỉ có điều giá dịch vụ vô cùng đắt đỏ.

Với hai cụ già sống cả đời tiết kiệm, dù không phải tự thanh toán cho chuyến đi song nghĩ kỹ một chút, sẽ nhận thấy họ không nỡ tiêu tiền.

Vì thế, họ chỉ ngồi trên khoang hạng nhất, quan sát và cảm nhận sự tiện nghi của một con tàu đạt tiêu chuẩn 5 sao, thưởng thức nắng và gió trên mặt biển.

Cũng may vì lo lắng có thể đồ ăn trên tàu không hợp khẩu vị nên hai cụ có đem theo một thùng mì tôm, để lỡ không ăn được đồ trong nhà hàng cao cấp thì còn có đồ ăn chống đói. Nếu muốn đổi khẩu vị có thể mua bánh mì và sữa trong siêu thị trên tàu.

Buổi tối cuối cùng của chuyến đi, cụ ông nghĩ, nếu như về nhà, hàng xóm láng giềng hỏi đồ ăn trên tàu thế nào, mình không biết trả lời làm sao cũng không hay.

Thế rồi ông bàn với bà, quyết định tối đó sẽ dùng đồ trên tàu, dù sao cũng là bữa cuối cùng, ngày mai đã là điểm cuối của hành trình rồi, cũng không sợ dễ dãi với bản thân quá!

Dưới ánh đèn lung linh và tiếng nhạc nhẹ nhàng, cặp vợ chồng già đang trong những ngày tận hưởng đám cưới vàng như tìm lại được niềm vui của những ngày mới yêu.

 

Thời gian dùng bữa tối đã sắp hết, trong tiếng nâng cốc, cười nói vui vẻ của mọi người, cụ ông gọi phục vụ ra thanh toán, trong khi tâm trạng vẫn chưa hết phấn khởi và hào hứng.

Nhân viên phục vụ lịch sự hỏi: “Bác có thể cho cháu xem vé tàu không ạ?”

Ông cụ có chút bực mình trước câu hỏi đó: “Tôi có trốn vé để lên tàu đâu mà ăn một bữa cơm cũng cần phải xem vé tàu?”

Rồi vừa lẩm bẩm trong miệng, ông vừa lấy vé tàu ra.

Nhân viên phục vụ nhận tấm vé rồi lấy bút ra, tích một nét bút lên rất nhiều ô trống ở mặt sau của vé tàu, đồng thời kinh ngạc hỏi: “Bác ơi, từ lúc bác lên tàu đến giờ bác chưa sử dụng dịch vụ nào ạ?”

Ông cụ càng tỏ ra tức giận hơn: “Tôi sử dụng hay không có liên quan gì đến cô không?”

Nhân viên phục vụ nhẫn nại, đưa trả tấm vé và giải thích: “Đây là vé hạng sang, tất cả mọi dịch vụ bao gồm ăn uống, hát và các hoạt động khác đều đã bao gồm trong vé rồi ạ. Mỗi lần sử dụng dịch vụ, bác chỉ cần đưa tấm vé này ra là được, chúng cháu sẽ tích ghi chú lại ở phía sau là được.”

Hai vợ chồng già nhớ những hộp mỳ họ ăn hằng ngày, lại nghĩ đến việc ngày mai chuẩn bị lên bờ, cả hai đều lặng lẽ không nói một câu.

Sở hữu tấm vé hạng nhất, được thỏa mái sử dụng mọi dịch vụ trên tàu nhưng vì bản tính tiết kiệm, hai cụ già đã không hề sử dụng bất cứ dịch vụ nào cho đến ngày cuối cùng trước khi kết thúc hành trình.

Lời bình

Thực ra, mỗi chúng ta đều đang ở trên chuyến tàu xa hoa kia và đang sở hữu tấm vé hạng nhất trong tay. Cuộc đời chính là chuyến tàu xa hoa mà ông trời đã ban tặng cho mỗi chúng ta, còn sinh mệnh chính là tấm vé hạng nhất đó.

Khi chúng ta may mắn được thực hiện cuộc hành trình này, tuyệt đối đừng bao giờ để lãng phí tấm vé hạng nhất mà chính ta đang có, đừng bao giờ từ bỏ các khả năng, các cơ hội trải nghiệm cuộc đời.

 Rất nhiều người trong cuộc đời chỉ sống một cuộc sống giống như ăn mỳ ăn liền để chống đói, không tương xứng với thứ mà họ được ban tặng, thứ mà họ đang sở hữu bởi đơn giản họ chưa bao giờ nghĩ đến việc sử dụng hoặc căn bản không biết hết giá trị của tấm vé được ban tặng.

Đời người, ngoài việc học tập, công tác, yêu đương, kết hôn và sinh con, còn có rất nhiều việc không thể bỏ lỡ, ví dụ như tranh thủ đi đây đi đó, thỉnh thoảng cùng người nhà, bạn bè ăn một bữa thật lạ, tiếp thu những kiến thức mới, trải nghiệm các phong cách sống khác nhau…

Phần lớn những người ở độ tuổi trung – cao niên đều đã từng phải trải qua một cuộc sống khó khăn, từng có những ngày ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thế nên khi cuộc sống đã khá hơn, vẫn có người không thể bỏ được thói quen từ những ngày xưa.

Đó chính là hai cụ già sở hữu những tấm vé hạng nhất và ăn mỳ tôm chống đói trong suốt chuyến du lịch trong câu chuyện ở trên.

Chúng ta ngồi trên một con tàu sang trọng, vậy chúng ta hãy mạnh dạn tận hưởng những niềm vui mà con tàu đó mang lại cho mình, đừng xem nhẹ nhu cầu của bản thân, càng đừng nên chỉ nghĩ đến việc tiết kiệm tiền.

Tiết kiệm tiền không phải là nhiệm vụ của chúng ta. Nhiệm vụ của chúng ta là chăm sóc tốt bản thân, bớt gây rắc rối cho con cái. Đối xử tốt với bản thân một chút, học cách ăn uống, vui chơi thật thoải mái, như thế mới không phụ tấm vé hạng nhất không dễ gì mà có được đó!

Hãy nghĩ xem, bạn đã tận dụng thật tốt tấm vé hạng nhất của mình hay chưa? Đừng đợi đến lúc phải xuống thuyền rồi mới hối hận!  

TĐMVSK sưu tầm

   

by Tháng Hai 12, 2018 Comments are Disabled Bí quyết sống khoẻ mạnh, Chia sẻ kinh nghiệm, LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh

Trở thành triệu phú với một đồng tiền

VỚI MỘT ĐỒNG TIỀN TRỞ THÀNH TRIỆU PHÚ

Từ 1 đồng tiền, chàng trai nghèo thành triệu phú: Ai đọc hiểu được đều sẽ thành công

Ở làng nọ có một chàng thanh niên trẻ, bởi gia cảnh khốn khó nên đành phải bỏ dở con đường học hành, theo người ta đi vác đá, kiếm tiền phụ giúp gia đình. Anh có một đức tính rất đặc biệt đó là làm gì cũng rất chuyên tâm.

Thế rồi một ngày nọ, khi đang trên đường tới nhà một người bạn, anh vô tình nhặt được một đồng tiền. Khi đi ngang qua hoa viên, thấy những người thợ tỉa hoa có vẻ đang khát nước, anh liền hào phóng đem đồng tiền mình vừa nhặt được, mua cho họ chút nước để giải khát.

Vừa nắng vừa mệt lại tự nhiên được một người xa lạ mời nước, những người tỉa hoa vô cùng cảm kích nên ai nấy đều hái tặng cho anh một bó hoa tươi. Chàng trai vui vẻ nhận rồi tiếp tục hành trình của mình. Khi đi ngang qua một khu chợ, người mua kẻ bán qua lại tấp nập. Nhìn thấy chàng trai trẻ ôm 8 bó hoa tươi, ai nấy đều tưởng anh là người bán hoa nên xúm lại, tranh nhau mua và dúi vào tay anh 1 đồng tiền.

Mặc dù nhận được số tiền từ trên trời rơi xuống, nhưng chàng thanh niên chẳng vì thế mà động tâm, anh cất ngay vào túi và nghĩ bụng: “Tiền này vốn là ông trời thưởng tặng cho mình, vậy thì mình sẽ để dành, nếu gặp ai cần giúp sẽ cho người ấy“. Thế rồi một hôm, khi đi ngang qua một vườn cây, anh phát hiện cành lá trong vườn đều đã khô héo, gãy dập hết cả sau một trận cuồng phong. Anh liền nhanh chóng tới gặp người làm vườn và nói: “Tôi đồng ý giúp ông dọn sạch sẽ khu vườn này, ông có thể cho tôi mang chúng về làm củi đốt được không?”

Người làm vườn nghe vậy rất lấy làm vui mừng: “Được chứ, được chứ, cậu cứ lấy hết đi!”.

Chàng trai liền hăm hở xắn tay áo vào vườn dọn dẹp. Dọn từ sáng sớm tới chiều tối nhưng mãi vẫn chưa hết, đang loay hoay không biết làm sao thì anh nghe có tiếng trẻ con ẩu đả từ xa vọng lạ. Ra là đám trẻ con vì chia kẹo không công bằng nên sinh ra ẩu đả. Thấy thế, chàng trai liền chạy ra chỗ người bán kẹo, dùng 8 đồng tiền vẫn cất giữ bấy lâu, mua kẹo cho lũ trẻ và dạy chúng phải biết đoàn kết, nhường nhịn lẫn nhau.

Lũ trẻ tỏ ra vui sướng và rất cảm kích. Thấy anh đang loay hoay dọn vườn, không ai bảo ai, đứa nào đứa nấy liền chạy lại giúp anh nhặt củi, nhờ vậy nên chỉ một loáng là xong. Đúng lúc anh đang chuẩn bị vác củi về nhà thì một người đàn ông lạ từ đâu vội vã chạy tới, lớn tiếng gọi anh. Ngoảnh lại nhìn, anh phát hiện thì ra là người đầu bếp của một gia đình phú hộ xóm bên. Người này nói: “Số củi này rất tốt, nhóm lửa không phả khói, phía đông nhà chúng tôi có người mắc bệnh suyễn, sợ nhất là khói. Tôi phải nấu ăn cho chủ nhà nên đang loay hoay không biết làm sao”. Chàng trai nghe nói vậy, liền bảo: “Thế thì ông hãy lấy đi!“. Đầu bếp nói: “Làm sao có thể lấy không được?” Thế là, người đầu bếp đó móc túi ra trả cho anh 16 đồng tiền rồi lấy đi hết số củi này.

Anh cầm lấy 16 đồng tiền này, thầm nghĩ, chắc chắn là ông trời muốn mình giúp được nhiều người hơn nữa đây. Nghĩ là làm, anh quyết định mở một quán nước cách nhà không xa lắm. Bởi đang ngay giữa mùa hè, thời tiết rất nóng bức nên hàng nước của anh bán rất chạy, nhưng do bán với giá rẻ lại còn tặng miễn phí cho 500 công nhân cắt cỏ gần đó, nên anh không còn lời lãi được bao nhiêu.

Một ngày nọ, có một thương nhân đi ngang qua đây, thấy quán nước ven đường của chàng trai trẻ liền ghé vào. Sau khi cầm ly nước, người thương nhân ra ngoài gốc cây trước của quán ngồi liền nghe thấy 2 cụ già đang trò chuyện: “Chàng trai trẻ này thật là tốt bụng, không chỉ bán nước với giá rẻ mà còn cung cấp miễn phí cho 500 công nhân. Ở đời bây giờ, không dễ mà kiếm được những người như vậy đâu”. Vị thương nhân nghe xong rất hài lòng liền chạy vào quán nói: “Ngày mai sẽ có một đoàn buôn ngựa đi qua đây. Họ sẽ dắt theo 400 con ngựa nên cậu hãy chuẩn bị nhiều nước trà một chút”.

Những người cắt cỏ đứng gần đó nghe thấy đầu đuôi câu chuyện liền hò nhau mỗi người cắt một bó cỏ tặng chàng trai trẻ để trả ơn. Chàng trai nghe vậy liền từ chối, những người cắt cỏ liền nói: “Có gì đâu, chỗ cỏ này không đáng gì với chúng tôi cả, với lại chúng tôi tặng anh để mai anh có thể tặng những người buôn ngựa kia mà. Anh đừng ngại”. Chàng trai liền mỉm cười cảm ơn. Cứ như vậy, anh đã có được 500 bó cỏ.

Ngày hôm sau, đoàn người buôn ngựa đều đến ghé vào quán nước nghỉ ngơi, nhìn thấy nhiều cỏ tốt như vậy, bèn tỏ ý muốn mua, chàng trai nói: “Số cỏ này, tôi vốn không có bỏ tiền, là những người cắt cỏ kia cho tôi để tặng các ông. Các ông cần cứ lấy đi”. Đoàn người buôn ngựa nghe vậy thì cười vang, xách bó cỏ ra đặt lên yên ngựa. Uống nước xong, liền đặt 1000 đồng tiền lên bàn rồi bỏ đi, mặc cho chàng trai trẻ gọi với theo.

Thế rồi 5 năm sau, ở nơi này đã xuất hiện một đại phú ông nổi tiếng gần xa mà “ai cũng biết là ai đấy”.

Bí quyết thành công của đại phú ông này thật đơn giản, nhưng thực ra sự thành công của anh vốn không phải là điều ngẫu nhiên, mà đó là bởi anh đã có đủ thiện căn và lòng nhân ái.

Anh hiểu được rằng nếu muốn có được thì nhất định cần phải cho đi.

Anh hiểu được mặt đất không sinh ra vật vô dụng, cành gãy lá rơi cũng đều có chỗ dùng được.

Anh hiểu rằng muốn thành tựu bất kể việc gì, nếu chỉ dựa vào sức của bản thân là không thể.

Anh cũng càng hiểu được rằng chỉ khi biết nắm chắc cơ hội mới có thể thành tựu được sự nghiệp.

Mỗi một người chúng ta đều mong muốn được thành công, thế nhưng lại không biết trân quý cơ duyên ngay trước mặt mình. Có những người oán trách tài vận không được tốt; có người lại oán trách xã hội bất công; thậm chí có người còn trách móc cha mẹ không có tài cán gì nên để họ khổ như thế này… Nhưng thật ra, điều mà nhiều người còn thiếu chính là một tấm lòng quảng đại vô tư: “người trước ta sau” và lòng nhân “cho đi trước, nhận lại sau”.

Thiện Sinh biên dịch

TĐMVSK sưu tầm

Tự trọng giúp Nhật Bản văn minh cường thịnh

TỰ TRỌNG GIÁ TRỊ CAO QUÝ GIÚP NHẬT BẢN VĂN MINH CƯỜNG THỊNH

Vì sao người Nhật Bản không bao giờ ăn xin?

Một điều kỳ lạ khi đến Nhật Bản đó là thật khó có thể gặp một người vô gia cư hay ăn xin nào đang ngửa tay ra xin tiền người qua đường trên phố. Tại sao vậy?

 

Một người Việt Nam trong lần đến thăm thành phố Ginza của Nhật Bản đã bắt gặp một cảnh tượng khiến anh vô cùng kinh ngạc. Anh kể rằng mình đã trông thấy một người đàn ông nhưng không biết có thể gọi là ăn xin hay không. Ông ấy mặc bộ Kimono màu vàng pha nâu được là ủi sạch sẽ tươm tất, chân đi giày trắng bóc như vừa mua từ cửa hiệu, tay cầm chuông, tay còn lại cầm chiếc bát gỗ, đầu đội chiếc nón che gần hết cả khuôn mặt. Ông ấy đứng im trên vẻ hè, ai đi ngang cho gì thì cho, nhưng ông không xin. Anh thắc mắc đến người hành khất cũng có lòng tự trọng đến nhường này sao?

Ông ấy đứng im trên vẻ hè, ai đi ngang cho gì thì cho, nhưng ông không xin.

Vì sao Nhật Bản không có ăn xin ngoài đường?

Theo một số liệu thống kê thú vị, tại Tokyo có 2.000 người vô gia cư, nhưng bạn sẽ không bao giờ gặp được bất kỳ người vô gia cư nào hay một cậu bé lấm lem nào trên đường phố Nhật Bản đang ngửa tay ra xin tiền một người qua đường hay một ai đó.

 Chính phủ Nhật Bản đầu tư thực thi chính sách “trợ cấp nhân sinh”, có nghĩa là bất kỳ người nghèo hay người vô gia cư khi cảm thấy điều kiện vật chất quá khó khăn và cần được giúp đỡ thì họ có thể đến chính quyền địa phương xin nhận trợ cấp. Trung bình một người có thể nhận số tiền trợ cấp hàng tháng lên tới 120.000 Yên (khoảng hơn 22 triệu đồng) để trang trải cuộc sống tối thiểu. Tuy nhiên, rất nhiều người nghèo ở Nhật Bản từ chối nhận chính sách này.

Hầu hết những người vô gia cư ở Nhật Bản đều là những người già, trẻ em khuyết tật, chủ doanh nghiệp bị phá sản, nhân viên văn phòng, sinh viên tốt nghiệp ra trường vì một lý do nào đó mà phải rẽ ngang cuộc đời. Dù rơi vào bế tắc hay bi thương họ không hề ngửa tay ra xin tiền, đơn giản vì họ nghĩ rằng như vậy đang làm mất đi lòng tự tôn trong nhân cách của mình.

Lòng tự trọng của người Nhật rất cao, họ cho rằng mình có thể chết nhưng không được xin của bố thí. Tại Nhật Bản, những người ăn xin là những người bị coi thường nhất, vì họ cho rằng tinh thần võ sĩ đạo sẽ không cho phép họ làm vậy.

Người Nhật tâm niệm rằng: Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ nhụt chí.

Cũng chính bởi vậy, từ đống đổ nát hoang tàn sau cuộc chiến tranh khốc liệt, Nhật Bản đã tự vươn mình trở thành một siêu cường quốc kinh tế chỉ trong một thời gian ngắn, khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục.

Tự trọng – Tinh thần võ sĩ đạo trong tính cách người Nhật

Lòng tự trọng được xem là giá trị cốt lõi trong văn hóa của người Nhật. Không chỉ riêng đối với người giàu mà ngay cả người vô gia cư cũng hiểu rằng, sự tôn nghiêm làm nên một con người chứ không phải tiền bạc hay chức vị.

Giáo dục cho trẻ em về lòng tự trọng trong nhân cách được người Nhật chú trọng ngay từ những khi còn bé. Đến Nhật, bạn có thể trông thấy một cậu bé 2-3 tuổi đang lẫm chẫm tập đi theo mẹ, nhưng nếu chẳng may trượt ngã, không bao giờ người mẹ cuống quýt, vội vã đỡ con dậy. Thay vào đó, mẹ cậu bé sẽ quay lại và nói: 

 Con hãy cố tự mình đứng dậy nhé! 

 Không dựa dẫm, tự đứng dậy ngay tại chính nơi mình vấp ngã là bài học về lòng tự trọng đầu tiên mà mỗi người con Nhật Bản được học ngay từ khi bé.

 Có thể bạn chưa biết, tại Nhật, khi một người cảnh sát khi bắt gặp một người lái xe vi phạm luật giao thông, anh ấy sẽ không bắt người tài xế xuống xe mà sẽ bước đến bên buồng lái hỏi chuyện với người tài xế chỉ vì muốn giữ lòng tự trọng cho người lái xe.

 Tại một cửa hàng của Nhật Bản, người chủ tiệm đã quyết định lắp đặt camera để quản lý trông coi hàng hóa phòng trường hợp bị mất cắp. Ngay một thời gian sau, không có bất kỳ vị khách nào ghé đến cửa hàng mua đồ nữa, họ tẩy chay chủ tiệm vì ông ấy đã làm tổn thương lòng tự trọng của mình. Cũng từ đây, trong các siêu thị hay tiệm tạp hóa của Nhật đều không lắp camera như các nơi khác.

  Và một điều kỳ lạ trong hàng tá những kỳ lạ về xứ sở này đó chính là chỉ trong vài ba năm, nước Nhật có tới từ 4-5 Thủ tướng, không phải người đứng đầu của đất nước bị cách chức mà họ xin từ chức. Từ chức vì lòng tự trọng.

 Ngày 12/7/2007, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe xin từ chức vì cho rằng ông đã không đảm nhiệm tốt vai trò của mình sau 1 năm làm Thủ tướng đầy sóng gió.

Trong bất kể một lĩnh vực nào, dù chỉ là một sai phạm nhỏ, dù đó là do cấp dưới gây ra, người đứng đầu luôn nhìn nhận rằng nguyên nhân dẫn đến hậu quả này xuất phát từ chính họ, là lỗi của mình. Có câu chuyện kể về một vị giáo sư khi bị người khác đâm xe làm ngã, ông đứng dậy và nói với người làm ông ngã rằng: “Xin lỗi, vì tôi mà ông gây ra chuyện này!”

 Người Nhật rất kiêng kị xúc phạm người khác. Trong giao tiếp, họ luôn cố gắng tìm cách nói giảm, nói tránh bằng những hành động ít mang tính đe dọa, không làm tổn thương người khác trước đám đông vì người Nhật muốn giữ lòng tôn nghiêm cho người khác.

Tự trọng là một phẩm chất cao quý, ước chế con người ta không phát sinh tham lam, tật đố; tự trọng hướng con người ta đi đúng đường, bước đúng bước không mưu cầu quá nhiều mà biết sống đúng mực. 

 Tự trọng có thể được xem như thước đo của đạo đức mà con người có thể dùng để đối đãi với nhau. Không có tự trọng hay lòng tự tôn nhân cách con người dễ bị hoen ố, sống không cần biết quan tâm đến xung quanh và dần trở nên tha hóa. Cũng bởi vậy mà tự trọng đã trở thành bài học đầu tiên mà mỗi em nhỏ người Nhật được học ngay những bước vấp ngã đầu tiên của cuộc đời.

  Người Nhật hiểu rằng, giữ lòng tự trọng không phải mục đích vì để thể hiện tôi là ai, tôi là người như thế nào với người khác; mà họ tin khi có tự trọng con người sẽ biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai; điều gì nên và không nên làm, từ đó mà gặt hái sự tôn nghiêm của chính bản thân mình. 

 Tự trọng trong văn hóa người Nhật xuất phát từ tâm niệm sống tốt đẹp, dạy con người ta biết vươn lên sau những khó khăn; luôn cố gắng suy nghĩ và hạn chế tối đa thương tổn trong tâm người khác. Nhật Bản ngày nay có lẽ đã không chỉ là xứ sở của hoa anh đào hay những ngọn núi tuyết cao sừng sững, mà còn là đất nước của những giá trị nhân cách cao cả.

 Hồng Tâm

TĐMVSK sưu tầm

Trân quý giây phút hiện tại

Nhân sinh như mộng, đời người rất ngắn, hãy trân quý từng giây phút hiện tại

Trong hành trình cuộc sống, thời gian tựa như dòng nước trôi vậy. Nếu chúng ta không trân quý từng phút giây trong cuộc sống, thì nó sẽ vụt qua rất nhanh. Phải chăng hiện tại quá khó nắm bắt như vậy?

Trong chùa Vĩnh Bình có một vị thiền sư đã hơn 80 tuổi, một hôm trong ông lúc đang phơi nấm hương, vị thiền sư trụ trì nhìn thấy liền nói với ông:“Trưởng lão, ngài nhiều tuổi thế rồi sao còn phải làm việc này? Ngài không cần vất vả thế, để tôi cho gọi người khác đến làm giúp ngài!”. 

Vị thiền sư liền trả lời:“Người khác không phải là tôi!”

Vị sư trụ trì nói:“Ngài nói đúng, nhưng nếu muốn làm thì cũng không nên chọn thời điểm đang nắng to như thế!”

Vị thiền sư nói: “Trời nắng to không phơi, chẳng lẽ chờ đến lúc trời râm, trời mưa mới đi phơi hay sao?”.

Vị sư trụ trì lúc đó mới ngộ ra được vấn đề.

Hãy làm những việc cần làm trong hôm nay, đừng chờ đợi vào ngày mai.

Có một câu chuyện tương tự, trên một ngôi chùa cổ ở Nhật Bản, có một cậu bé mới 9 tuổi tên là Thân Loan (sau này là người sáng lập Chân Tông tịnh độ), quyết định xuất gia đi tìm thiền sư để xuống tóc, khi gặp được thiền sư đã hỏi ông rằng:“Con hãy còn nhỏ thế này tại sao đã muốn xuất gia?”.

Lúc đó Thân Loan trả lời:“Năm nay mặc dù cháu mới 9 tuổi nhưng bố cháu đã qua đời, cháu không biết vì sao con người phải chết, vì sao cháu và bố phải rời xa nhau. Vì thế để hiểu được đạo lý này, cháu nhất định phải xuất gia”.

Vị thiền sư nói:“Được! Ta hiểu rồi. Ta đồng ý nhận con làm đồ đệ, nhưng hôm nay muộn rồi, chờ đến sáng sớm mai ta sẽ cắt tóc cho con!”.

Thân Loan nghe xong liền nói:“Thưa sư phụ, mặc dù sư phụ nói là chờ đến sáng sớm mai sẽ cắt tóc cho con, nhưng con còn nhỏ, con không dám chắc quyết tâm đi tu của con có còn giữ được đến sáng mai không. Mà sư phụ thì đã nhiều tuổi thế này rồi, sư phụ có dám chắc sáng mai tỉnh dậy sư phụ vẫn khỏe mạnh không?”.

Vị thiền sư nghe xong liền nói:“Tốt, tốt”và vô cùng vui mừng mà rằng: “Con nói rất hay! Những gì con nói đều đúng, ta sẽ cắt tóc cho con ngay bây giờ”.

 Đại Kỷ Nguyên bàn:

Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều bất ngờ mà bạn khó có thể lường trước. Có thể nay bạn còn cười cười nói nói mà mai đã về với cát bụi. Cuộc sống này ngắn ngủi là vậy! Một ngày bạn còn trên thế gian này là một ngày hạnh phúc. Mỗi sớm mai thức dậy là món quà vô giá tạo hoá ban cho mỗi người đang sống thời khắc ấy. Hiện tại gần nhất của chúng ta chính là ngày hôm nay, ngày mà ta đang hiện diện một cách rõ ràng và chắc chắn nhất. Tương lai của chúng ta không phải ngày mai mà là những khoảnh khắc nối tiếp của ngày hôm nay.

Ngày hôm nay, khi ta muốn làm một điều gì đó hãy bắt tay làm, đừng mãi lưỡng lự băn khoăn lo nghĩ về quá nhiều thứ.

Vạn vật của thế giới luôn nằm trong sự biến đổi không ngừng nghỉ, con người cũng vậy, không ai biết được tương lai sẽ ra sao? Ngày mai cũng không chắc chuyện gì sẽ đến, có những biến cố bất ngờ trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn cũng có thể khiến ta mất đi ngày mai vĩnh viễn. Vì vậy ngày hôm nay, khi ta muốn làm một điều gì đó hãy bắt tay làm, đừng mãi lưỡng lự băn khoăn lo nghĩ về quá nhiều thứ.

Đừng để ngày hôm nay trôi đi bởi những luyến tiếc đã qua, làm mờ đi nụ cười hiện tại, mỗi một ngày được sống là một ngày hạnh phúc nhất trên thế gian, nên đừng lãng phí nó bởi nỗi buồn trong quá khứ và những dự định xa tận chân trời.

Hãy làm những việc cần làm trong hôm nay, đừng chờ đợi vào ngày mai. Ngày mai, chúng ta có việc của ngày mai, không thể để thời khắc của ngày mai bao trùm hết hôm nay được, như vậy chẳng khác chúng ta đang phí phạm một ngày đáng sống.

Trong cuộc sống nếu đã biết rằng không thể thay đổi quá khứ, không thể đoán trước tương lai thì hãy tận dụng để sống hết mình cho hiện tại, đặc biệt là trân trọng ngày hôm nay của chúng ta. Trân quý hôm nay, bạn sẽ không lãng phí nó và để cơ hội trôi qua. Trân quý hôm nay, chính là trân quý sinh mệnh bạn. Chỉ bằng cách trân quý hôm nay, bạn mới không hối tiếc suốt cuộc đời!

 Chân Tâm

TĐMVSK sưu tầm

 

by Tháng Một 10, 2018 Comments are Disabled Bí quyết sống khoẻ mạnh, Chia sẻ kinh nghiệm, LỜI HAY Ý ĐẸP, Tâm Linh